Welcome Visitor: Login to the siteJoin the site

Chapter 1 The red maple kingdom

Novel By: Honeysuckle1310
Childrens stories


Red Maple Leaf Prince is a novella for children. This is an adventure of a prince who was sad with his comfortable life in wonderland kingdom. He left his kingdom and went to the Earth where he is the reason why his teacher die and draw lesson about life. View table of contents...


Chapters:

1 2 3

Submitted:Apr 1, 2013    Reads: 9    Comments: 0    Likes: 0   


Chương II Trật Tự Đảo Lộn

Hoàng tử Chi Phong chưa bao giờ lại thấy mình được tự do đến như thế. Mặc cho Lâm Phong suốt ngày bên cạnh lảm nhảm về cách hoàng tử lộn nhào trên không trung có thể làm cậu mệt và cậu đã thật sự làm cho những con chim hoàng hạc sợ hãi khi chúng đang tắm bên sông.

-Ôi, không khí ở đây thật trong lành. Ngươi có cảm thấy thế không Lâm Phong? Ta có thể hít thở nó cho căng lồng ngực, thật mát mẻ và dịu ngọt. Ôi, những thảo nguyên mênh mông với những bãi cỏ xanh ngút ngàn và những cậu bé cưỡi ngựa rong chơi kia mới tuyệt làm sao.

Hoàng tử Chi Phong hứng chí vung tay lên trên trời xanh. Ngay lập tức một dải cầu vồng bảy sắc màu như một chiếc cầu rực rỡ trên mặt sông được bắc ngang qua bầu trời trên thảo nguyên rộng lớn.

- Hãy nhìn kìa , ta chưa từng thấy điều gì đẹp như vậy.

Cậu bé mặc áo màu xanh dương ngồi trên chú ngựa trắng thốt lên một cách đầy thích thú. Đôi mắt đen láy của cậu sáng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Đoàn người mải mê ngắm cầu vồng tuyệt đẹp đang tỏa sáng lấp lánh mà không hề nhận ra sự hiện hữu của Hoàng Tử Chi Phong.

-Cậu bé kia cũng là hoàng tử nhưng sao nụ cười kia lại hạnh phúc rạng ngời như thế? Tại sao con người chỉ sống một kiếp chưa quá một trăm năm nhưng họ lại hạnh phúc hơn kẻ bất tử như ta?

Hoàng Tử Chi Phong buồn bã bay theo những cánh chim đại bàng, cậu bứt những chiếc lông của chúng khiến cho bầu trời được một phen náo loạn với những âm thanh phẫn nộ, những tiếng đập cánh gây ra sự hỗn tạp cho cả bầu trời. Cảnh nhốn nháo của những chú đại bàng khiến cho Chi Phong được một phen cười khoái chí. Cậu chàng đã vui hớn hở trở lại. Chi Phong nhìn xuống những ngọn núi xanh thẫm và hơi tò mò với những rừng cây có màu sắc xanh biếc bên dưới. Chi Phong bay xuống thấp hơn và cậu luồn lách trong khu rừng như một cơn gió khổng lồ với sức mạnh vô biên khiến cho những cành cây trơ trụi lá, những loài động vật bị cơn lốc cuốn đi khắp mọi miền trên hành tinh này.

-Haha, hãy nhìn mọi thứ này...thật tuyệt vời, ta thích nhìn sự khổ đau của vạn vật.

-Xin người hãy dừng tay lại, điện hạ tôn kính! Lâm Phong ra sức ngăn cản nhưng hoàng tử Chi Phong chẳng mảy may bận tâm.

Chi Phong vung tay tạo thành một vòng tròn nhỏ sau đó nó lớn dần bằng cách hút lấy ánh sáng mặt trời, mặt đất bỗng trở nên tối tăm vì ánh sáng đã vòng tròn của hoàng tử hút hết. Cậu chàng cười lớn rồi bất ngờ ném vòng tròn xuống những đỉnh núi trên trái đất. Chỉ trong chốc lát, mặt đất tối sầm, cây cối nghiêng ngả, mọi vật khóc than vì những ngọn núi xanh biêng biếc bỗng dưng quậy mình như một con quái vật khổng lồ với âm thanh ghê rợn và những chảo lửa nóng hừng hực bắt đầu bùng cháy. Những dòng dung nham chảy từ trên đỉnh núi xuống thiêu đốt mọi vật và cuộc chạy trốn của những loài vật gây ra một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Những loài cây nghiêng ngả đổ rạp vì chúng không thể nào nhấc bộ rễ của mình ra khỏi mặt đất. Tiếng khóc than vang dậy khắp trời.

Chi Phong cảm thấy khó chịu vì mọi thứ cậu làm đang gây ra những âm thanh chói tai.

- Ta ghét những âm thanh này! Ta ghét mặt đất này.

Chi Phong tạo ra một luồng gió cực lớn và chúng cuốn lấy những đám mây đen trên bầu trời. Một cơn mưa lớn dữ dội với những tảng đá to đổ ào ạt xuống miệng núi khiến cho dòng dung nham ngưng lại. Mặt đất được tưới mát và những ngọn núi bình yên trước đây trở thành những ngọn núi lửa không biết khi nào lại bắt đầu hoành hành.

Hoàng Tử Chi Phong không muốn nhìn những thứ mình vừa mới gây ra trên mặt đất nên cậu chàng bay thẳng một mạch đến một đại dương rộng lớn. Trên hành tinh này chỉ có duy nhất một dải đất liền với những hồ nước ngọt và một đại dương rộng lớn mênh mông xanh biếc nhưng nước lại mặn chát. Hoàng tử Chi Phong quyết định bay đến đại dương đó để thỏa sức tung hoành. Cậu chàng lao thẳng từ trên trời cao xuống tận đáy đại dương và thích thú bơi lội đua cùng những chú cá voi lưng gù và cá heo.

- Ôi thích quá! Nước thật trong lành và mọi thứ ở đây thật tuyệt!

- Điện hạ, thần xin người đừng gây ra một thảm cảnh nào nữa!

Lâm Phong tuổi cao sức yếu nên không thể nào theo kịp tốc độ với hoàng tử trẻ tuổi.

Hoàng tử Chi Phong bơi theo chú cá voi lưng gù đến một hòn đảo lạ và cậu bị choáng ngợp trước vẻ đẹp đến mê hồn của kiến trúc nơi đây. Dòng nước từ biển đổ vào xanh biếc và nổi bật là những bức tượng của một vị thần to lớn với chòm râu dài. Chi Phong thấy hơi chột dạ khi nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm của bức tượng, cậu có cảm tưởng là người đàn ông này thấu hiểu được suy nghĩ của cậu. Những cây cầu bằng pha lê nối trung tâm quảng trường với những khu phố cổ xung quanh. Những con người nơi đây vội vã bước đi với những trang phục màu trắng hết sức thanh thoát và đẹp đẽ. Những cô gái thì nổi bật với những bộ trang sức bạc ở cổ tay, bắp tay được chạm khắc hình con rồng kỹ lưỡng khiến Chi Phong có cảm tưởng như chúng là những con vật sống đang ngọ nguậy nhìn cậu. Khi hoàng hôn buông mình xuống thành phố biển, toàn nơi đây được dát lên một thứ ánh sáng đẹp đến mê hồn. Chưa bao giờ Chi Phong được ngắm nhìn những tia nắng cuối ngày dịu dàng và quyến rũ đến như thế. Khi đêm buông mình trên thành cổ, những ánh sáng tỏa ra từ bức tượng thần làm cho mọi thứ sáng lung linh. Nhiều người tụ tập trước đài phun nước và nhảy nhót theo điệu nhạc vui nhộn một cách uyển chuyển.

- Này, các ngươi từ đâu tới?

Hai tên lính canh gác đội chiếc mũ có đính lông chim công và lưng đeo một thanh kiếm dát bạc có khuôn mặt dữ tợn tiến lại gần họ.

-Chúng tôi đi lạc đến hòn đảo xinh đep này. Xin hỏi hai vị đây là đâu ?

Lâm Phong trả lời một cách từ tốn.

-Đây là Đảo Ngọc, thánh địa các vị thần. Các ngươi dám đến đây mà không được sự đồng ý của Đấng Tối Cao . Hãy đến gặp Người và xin Người ban cho cái chết để tế thần linh vào bình minh ngày mai.

Chi Phong định phản kháng lại vì chưa bao giờ có ai lại dám lão xược với cậu như vậy nhưng ông lão Lâm Phong đã ra hiệu cho cậu chàng im lặng. Họ cần biết được ai là Đấng Tối Cao của hòn đảo này và cách tốt nhất là giả vờ im lặng trước hai tên lính canh.

Cả hai bị dẫn vào cung điện được dát vàng sáng lấp lánh, dọc đường đi Chi Phong tò mò nhìn mọi thứ xung quanh. Cậu vô cùng căm ghét bức tượng thần được dựng ở khắp nơi " họ phải thay hết những bước tượng của hắn bằng ta". Chi Phong nhận ra đôi mắt của bức tượng được làm bằng một loại ngọc thạch đặc biệt nên khi nhìn vào khiến cậu có cảm tưởng như đôi mắt đó đang nhìn thấu tâm can của mình.

Bọn lính tiến lại gần một bức tượng dát vàng ngồi nghiêm trang trên ngai vàng và chúng kính cẩn nghiêng người.

-Kính thưa Đấng Tối Cao, đây là hai kẻ xâm phạm lãnh địa của Người.

Xong rồi tên lính cao to hơn quay sang cả hai với giọng giận dữ.

-Quỳ xuống! Các ngươi phải quỳ lạy Đấng Tối Cao.

- Im đi! Ta không phải quỳ lạy ai cả! Chi Phong tức tối hét lên.

Cậu bàng hoàng khi nhận ra bức tượng đó bỗng nhiên cử động.

- Khá lắm, cậu bé tí hon! Cậu từ đâu tới đây?

Đấng tối cao nhìn chằm chằm vào hai người bé tí đang đứng dưới sảnh đường. Một cậu bé tí hon đội chiếc mũ đen có đính loại hạt sáng lấp lánh như kim cương, đôi mắt màu xanh như nước biển đầy thách thức và đôi môi đỏ hồng như muốn phản kháng. Người lớn tuổi hơn có lẽ là một gã nô bộc, trông ông ta đã đứng tuổi, chòm râu màu hung và mái tóc muối tiêu trông thật tương phản nhưng đôi mắt màu xanh lục rất đáng tin cậy và đầy nghị lực.

- Ta đến từ vùng đất bất tử và ta không phải quỳ lạy bất kỳ ai cả.

Chi Phong nhìn Đấng Tối Cao với đôi mắt đầy thách thức.

- Nghe được đấy! Đấng Tối Cao cười lớn. Ta đang cần sự bất tử! Người đâu, hãy đem hai đứa tí hon này chuẩn bị cho buổi tế lễ thần Bất Tử vào sớm mai. Haha!!!!

Đấng Tối Cao rời khỏi ngai vàng và bước thẳng xuống chỗ Chi Phong đang đứng. Mỗi bước chân ông ta đi đều tạo âm thanh nặng trĩu khiến nền nhà vang vang và những chiếc lá vàng văng tung tóe. Ông ta bước đến và giơ đôi chân kim loại của mình dẫm lên Chi Phong nhưng cậu né kịp sang một bên và trong đôi mắt xanh thẳm của cậu xuất hiện những tía chớp giông bão. Chỉ trong nhanh mắt Chi Phong đã biến hình thành người khổng lồ cao bằng Đấng Tối Cao.

Tất cả mọi người đều bất ngờ trước sức mạnh thần thánh của cậu bé tù nhân.

- Ta muốn thách đấu với người! Ta muốn trở thành Đấng Tối Cao của cả hành tinh này!

Đấng Tối Cao quay lại nhìn Chi Phong, đôi mắt đen láy của ông ta xuất hiện những tia sấm sét và trong đôi mắt của Chi Phong những cơn giông bão đang hoành hành.

-Haha....một tên nhóc con dám thách đấu với ta ư?!!!

Khuôn mặt của Đấng Tối Cao trở nên xám xịt, khói bốc lên từ đỉnh đầu của ông ta tạo thành một đám mây nhỏ rồi sau đó xuất hiện những hạt mưa li ti làm dịu đi cơn hỏa.

-Không biết kẻ nào lại sinh ra một đứa trẻ ngỗ ngược như ngươi ?

- Ngươi dám đụng chạm đến thân phụ ta?!!!

Chi Phong nghe thế không kiềm được cơn nóng giận. Cậu vung tay tạo thành một luồng gió mạnh khiến cho mọi thứ trong sảnh đường bay tứ tung.

-Điện hạ, xin Người bình tĩnh!

Lâm Phong cũng biến hình thành người khổng lồ để can ngăn vị hoàng tử trẻ tuổi.

Chi Phong hóa thân thành một cơn lốc và cuốn phăng tất cả những thứ cản đường cậu. Những cây cầu pha lê bỗng chốc sụp đổ. Dòng nước trong xanh uốn mình quanh thành cổ Atlantic dâng lên cao biến thành màu đỏ phù sa và nhấn chìm thành phố trong biển nước.

- Đừng cản đường ta, Lâm Phong. Nếu không thích theo ta thì ông hãy trở về vương quốc đi.

Đấng Tối Cao không kìm nén được cơn tức giận. Ông ta ra sức tạo những đám mây đen nặng trĩu cản đường cơn lốc của Chi Phong. Hai bên đánh nhau một trận kịch liệt và bầu trời trở nên tối đen, sấm sét vang dậy khắp trời. Tiếng người khóc than khắp nơi.

Hai bên không phân định thắng thua trong hàng tháng trời ròng rã. Mỗi khi họ ra tay là những cơn sóng thần lại nổi lên tràn vào đất liền và càn quét hết tất cả mọi thứ. Khi bọn họ bay lên không trung, những chú chim non chưa kịp né tránh bị mất phương hướng rơi xuống biển sâu. Chim mẹ khóc nghẹn ngào vì mất đứa con thân yêu.

-Đừng cản đường ta! Ngươi sẽ có những đứa con khác thôi.

Hoàng tử Chi Phong cười phá lên trước sự đau khổ của chim mẹ. Đấng Tối Cao cau có khi thấy cậu bé kia bất phân thắng bại với mình. Cả hai tạo ra những chuỗi sấm sét và vung tới tấp vào nhau. Các loại động vật dưới nước thi nhau lặn ngụp thật sâu nhưng chúng cũng không tài nào thoát được tai họa đang giáng xuống hành tinh vốn bình yên của mình. Những dòng dung nham núi lửa

dưới đáy biển trỗi dậy phun trào. Thành phố cổ Atlantic dần ngập chìm trong biển nước. Hành tinh vốn chỉ có một dải đất liền bỗng chốc bị đứt gãy, trôi dạt và phân chia thành năm châu lục. Đại dương cũng bị chia thành bốn biển lớn. Núi lửa hoành hành trên đất liền, những cơn gió nóng lạnh thổi đến khắp nơi, băng tuyết và sa mạc thi nhau hoành hành. Nơi nào có băng tuyết thì con người nơi đây bị nhuộm da thành màu trắng và mái tóc họ vàng óng như của Đấng Tối Cao. Nơi nào sa mạc nóng bỏng thì da họ nhuộm đen vì cháy. Nơi nào những miếng dát vàng từ Đấng Tối Cao rơi xuống thì da người bị nhuộm thành màu vàng óng như mật ong. Đấng Tối Cao sử dụng khả năng của mình huy động những đoàn quân đá tiến bước tấn công những binh lính cây cối của hoàng tử Chi Phong. Mặt đất di chuyển thành một chiến trường ác liệt. Những cơn bão xa mạc mịt mù và đoàn binh đá của Đấng Tối Cao đã vây những cây cối lại trong kim tự tháp đá của mình. Những cột cát tạo thành cơn bão cát sa mạc đỏ nhấn chìm những thành phố xung quanh mình. Mặt biển dậy sóng. Đấng Tối Cao đọc thần chú khiến cho mặt biển trở nên im ắng một cách lạ thường, mặt nước chuyển sang màu bạc rồi vàng và chuyển động một cách đột ngột thành những bức tượng Đấng Tối Cao vây quanh lấy Hoàng Tử Chi Phong. Chi Phong bị bao quanh bởi những bức tượng giống nhau như đúc khiến cậu không thể nào phân biệt được đâu là thật là giả. Cậu dùng nhãn quang để nhìn nhưng cũng không tài nào phân biệt được. Trong khi những bước tượng đều có cùng khả năng tạo ra sức mạnh tấn cống vào hoàng tử Chi Phong thì cầu chỉ có thể dùng sức mạnh tấn công đồng loạt vào các bức tượng và né tránh khi bị chúng tấn công.

Lâm Phong cảm thấy hoàng tử đã đuối sức. Ông rất muốn dừng cuộc đấu nguy hiểm này nhưng vẫn chưa tài nào tìm được cách vào trong vòng tròn ma quái và không phát hiện được đâu là Đấng Tối Cao thật.

Hoàng tử Chi Phong cảm thấy hơi chóng mặt. Chưa bao giờ trong đời cậu lại thấy mệt lả như bây giờ. Cậu bắt đầu thấy chán ngán việc đánh nhau với ông già khổng lồ. Thật sự cậu cũng không thích trở thành Đấng Tối Cao của hành tinh này và hơn thế nữa cậu muốn trở lại thân hình bé tí ngày nào để thỏa sức tung bay theo những cơn gió. Cậu giật mình nhìn lại những gì mình đã gây ra. Đâu còn những con sóng trong xanh vỗ bờ, đâu còn những khu rừng xanh biếc cùng những tiếng sáo vi vu trong gió. Chi Phong hơi chột dạ và bối rối trước sự thay đổi ghê gớm của hành tinh này.

Lâm Phong lo lắng khi thấy hoàng tử có chút bối rối. Đấng Tối Cao phát hiện ra sự sơ hở của tên nhóc con và ngay lập tức đôi mắt ông ta tạo một luồng sáng màu tím làm cho 8 bức tượng đồng loạt lao vào vòng tròn tấn công đối phương. Lâm Phong thoáng nhận ra ai là Đấng Tối Cao thật và ông dùng hết sức lực còn lại của mình lao thẳng vào bức tượng vừa mới phát ra ánh sáng tím..

Một tiếng nổ long trời lở đất khiến cho mặt trời phải ngoi lên khỏi mặt biển và những chiếc lá vàng rơi xuống khắp nơi tạo thành những mỏ vàng và những khu rừng lá vàng óng ánh.

Chi Phong giật mình tỉnh lại và nhận thấy cậu đã bé lại như ngày nào nhưng chiếc mũ đen do mẹ Hạ My tự tay may cho cậu đã bốc cháy và mái tóc xoăn màu hung của cậu cũng bị cháy xém.

- Lâm Phong! Lâm Phong! Ông tỉnh lại đi!

Hoàng tử Chi Phong đã kịp nhận ra bóng đen lao vào cứu cậu khi nãy chính là người thầy đã dạy dỗ và chăm sóc mình bấy lâu nay. Đấng Tối Cao đã tan thành tro bụi bay mù mịt khắp nơi tạo thành những tia nắng dát vàng lung linh.

-Điện hạ, xin Người hãy trở về vương quốc. Xin hãy tha thứ cho thần vì đã không thể nào tiếp tục nhìn thấy Người trưởng thành nữa.

- Không Lâm Phong, chúng ta bất tử mà! Ông hãy mở mắt ra nhìn ta.....

Lâm Phong nhắm mắt lại và chỉ trong chốc lát, những cơn gió hòa quyện cùng vệt nắng cuối chiều đã cuốn lấy Lâm Phong nhấc bổng ông lên. Hoàng tủ Chi Phong khóc nhìn theo Lâm Phong dần rời xa mình. Lâm Phong tựa như một chiếc lá phong đỏ xoay trong không khí và dần mất hút vào cõi hư không.





0

| Email this story Email this Novel | Add to reading list



Reviews

About | News | Contact | Your Account | TheNextBigWriter | Self Publishing | Advertise

© 2013 TheNextBigWriter, LLC. All Rights Reserved. Terms under which this service is provided to you. Privacy Policy.