Save on all your Printing Needs at 4inkjets.com!

Friendship of Map, Rom, Tem & Xu Hoi

By: Honeysuckle1310

Chapter 1, a short story about frienship of a little girl, a cat, a dog and a mouse.What happens when little girl when she grows up? and emotion of those pets? sometimes we have to accept that our belove can forget us because that is life, but sweet memories always stay in heart.

 

MẬP, RÒM, TÉM & XÙ HÔI

20h ngày 10-9- 2012

Trong ngôi nhà nhỏ với mái ngói đỏ au và tường được quét vôi trắng ở một vùng quê hẻo lánh bốn bề là những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay và những rặng núi xanh thẫm bao phủ, có một cô mèo già quá lứa lỡ thì. Cô được đặt tên là Brit, theo tên ca sỹ người Mỹ Britney Spear nổi tiếng xinh đẹp từng làm mưa làm gió trên thị trường âm nhạc thế giới với những bản nhạc say đắm lòng người như Baby Once More Times hay Sometimes. Cô đã từng rất tự hào với cái tên lạ và vẻ đẹp xuân sắc một thời. Cô từng được chăm bẵm như một nàng công chúa xinh đẹp nên tính tình có chút đỏng đảnh. Cô chủ nhỏ thường ôm Brit vào lòng nựng nịu và nhiều khi còn bế Brit vào giường thủ thỉ như chị em trước khi đi ngủ. Cô nhớ như in cảm giác mình được ôm trong lòng cô chủ và rên hư hử sung sướng cho tới tận đêm khi cô bé đã ngủ say và Brit nhà ta lẳng lặng đi rình mồ Nhưng quá khứ ngọt ngào ấy đã qua lâu lắm rồi. Những kỷ niệm về thời thơ ấu như một thước phim đen trắng chậm rãi tua đi tua lại trong đầu Brit và khiến cô nàng mèo xinh đẹp một thời trở nên trầm ngâm hơn. Cô chủ lớn dần và rời nhà đi học. Ban đầu còn là một tuần khiến Brit mong ngóng khôn nguôi nhưng sau đó là cả tháng trời và rồi cả năm trời trôi qua cô mới trở về. Brit cảm thấy như bị bỏ rơi vì cô chủ hầu như không còn bế bồng nó như trước kia. Nhiều khi nó mon men lại gần và cạ cạ đầu mình vào chân cô chủ để hy vọng cô sẽ bế thốc nó lên và vuốt ve bộ lông đã lốm đốm bạc nhưng nó không ngờ cô chủ tung một cú liên hoàn cước khiến nó bay vèo vào góc nhà. Brit đã bị tổn thương tinh thần từ dạo ấy.

Vết thương tâm hồn như được nhân đôi kể từ ngày ngôi nhà đón thêm một thành viên mới, đó là một con chó con có bộ lông màu nâu óng mượt, đôi mắt đen láy có pha thêm hai đốm trắng mà mọi người lại khen tới tấp là mắt khôn. Nó được bà chủ đặt tên là Mập vì đơn giản nó quá thừa cân so với độ tuổi của mình. Mập lết tấm thân đầy mỡ được phủ một lớp lông nâu bước đi ì ạch khắp nhà. Cái lưng nó như một tấm phản chứ không phải là lưng của một con chó con. Mập mới về nên dường như nó biết thân biết phận của mình. Nó chỉ dám mon men ở nơi cư ngự của mình là những bộ quần áo cũ lót ấm chỗ ngay góc hiên nhà. Nó nằm đó lim dim ngủ và cố gắng né tránh ánh nhìn soi mói như mắt diều hâu của ma cũ Brit.

 Buổi sáng khi ông bà chủ đi làm đồng, Mập lon ton chạy ra sân nghịch ngợm đuổi theo những con bướm đang vờn nắng. Nó không nhận thấy Brit đang lim dim sưởi nắng ngay đó nên lỡ đã té nhào vào người Brit.

-Thằng nhóc con, bộ mày không có mắt hả?

Brit cau có quát mắng om xòm. Bình thường nó không nói một lời nhưng hôm nay bao nhiêu bực tức được nó trút ra thành một tràng dữ dội. Cũng đáng thôi, vì mọi hôm Mập hay quấn quanh chân ông bà chủ nên Brit nhà ta nào dám hằm hè với thằng nhóc Mập ấy. Ông bà chủ mà biết lại chả bảo là Brit lớn rồi mà đi bắt nạt con nít thì xấu hổ lắm.

-Em xin lỗi mà!

Mập lí nhí nói trong cổ họng. Nó lấm lét nhìn cô mèo Ròm đang lườm mình bằng đôi mắt xanh biếc như bộ da của mấy con sâu đang uốn cong mình trên những bông hoa dừa màu hồng nhạt và màu trắng ngà được trồng quanh sân.

- Chị Ròm thích sưởi nắng hay sao mà hôm nào em cũng thấy chị ra đây tắm thế ạ ?

-Kệ ta, nhóc con biến mau trước khi ta lại nổi nóng.

Mập cuống cuồng cong đuôi chạy biến. Nó tự hỏi vì sao lại có một bà cô già khó tính như thế chứ.

Chiều nay sau khi nô đùa mải mê ở ngoài vườn với những đụn cát và chạy đua cùng bọn gà trống choai choai, Mập vào nhà lúc trời đã nhá nhem tối và nó nhận thấy bầu không khí trong nhà nhộn nhịp khác hẳn ngày thường chỉ có hai ông bà chủ ăn cơm với nhau. Đó là lần đầu tiên nó nhìn thấy cô chủ nhỏ. Cô có mái tóc tém tinh nghịch như một cậu con trai và đang nhanh nhảu tung những hạt đậu phụng lên không trung rồi há miệng đón lấy như một diễn viên xiếc thực thụ.

Mập ngẩn tò tè nhìn trò chơi lạ trong chốc lát và lon ton chạy lại lượm những hạt đậu bị rớt xuống đất. Nó khoái tít cả mắt liền quấn quanh chân cô chủ.

-Ôi, nhà mình mới có cún Mập dễ thương thế mẹ!

Cô chủ bế Mập lên và vuốt ve bộ lông lấm tấm đất cát của nó. Năm ngón tay của cô vuốt lên đầu rồi lại xuống lưng và nắn bóp những ngón chân khiến nó thấy lâng lâng sung sướng làm sao ấy. Nhưng ánh mắt như lưỡi dao xoẹt ngang qua của Ròm làm nó cụt cả hứng.

-Thôi, con thả Mập xuống để còn ăn cơm. Bế Mập như thế nó không lớn nỗi đâu.

Bà chủ dọn ra bữa ăn đầy những món ngon thơm phức. Ánh mắt Mập không thể nào lướt qua được dĩa gà luộc thơm phức đang bốc khói nghi ngút, dĩa thịt bò xào hành tây thơm ngào ngạt và kia nữa, một chú cá trắm cỏ được chiên lên vàng rộm đang nằm yên trên cái dĩa lớn nhất. Mập có cảm giác như thác lũ đang chảy trong cổ họng mình. Nó chạy quấn lấy chân cô chủ và hí hửng nhảy lên đón lấy miếng thịt gà thơm ngon từ cô. Ròm kêu meo meo và nhảy lên bàn đòi tranh phần nhưng bị ông chủ gạt cho một phát đau điếng nên phải nhảy xuống. Ròm kêu to hơn vì chị ấy muốn thu hút sự chú ý và đòi công bằng về khẩu phần ăn nhưng đáp lại là sự đối xử thô bạo vừa nãy. Mập biết ánh mắt của Ròm nhìn mình đang ngặm chặt miếng thịt gà có vẻ hậm hực lắm nên nó càng cố gắng gặm chặt hơn nữa. Thi thoảng cô chủ nhỏ lại cho Mập và Ròm những miếng xương gà và thịt cá nữa. Trong đời mình, ngoài mẹ Xu Xu hay cho Mập bú sữa ra, thì bà chủ và cô chủ nhỏ là những người tốt nhất với nó.

Tối hôm đó, Mập không ngủ được. Mọi hôm bọn gà vừa lên chuồng là nó đã thấm mệt và muốn lăn ra ngủ nhưng hôm nay thì lại khác. Nó nằm trằn trọc mà không tài nào chìm vào giấc ngủ được. Bầu trời là cả một tấm thảm nhung đen lấm tấm những hạt kim cương lấp lánh hệt như chiếc áo mà mẹ Tém mặc mỗi khi bà chuẩn bị đi chơi nhà của bà con họ hàng xa. Làn gió mát rượi tung tăng bay lượn trên không trung. Đâu đó vang lên dàn đồng ca của dòng họ nhà dế. Mập khóc thút thít, nó nhớ mẹ Xu Xu rất nhiều. Đây không phải là lần đầu tiên nó khóc vì nhớ mẹ Xu Xu và những người anh em cùng nhau tranh phần bú sữa mẹ. Nó đã khóc rất nhiều lần, đặc biệt là tuần đầu tiên về căn nhà mới này, nó hầu như không dám ngủ vì sợ màn đêm , sợ sự cô đơn và sợ cả ánh mắt sáng quắc như hai pha đèn của Ròm chiếu rọi trong đêm. Ban ngày cô ấy im lặng chỉ lim dim mắt ngủ nhưng ban đêm lại tuần tra khắp nhà. Tối nay Mập khóc vì nhìn cảnh mọi người xum họp cười đùa náo nhiệt khiến trái tim Mập thổn thức. Mập nhớ bộ lông ấm áp của mẹ Xu Xu, nhớ dòng sữa mát lành, nhớ cả những lần đánh nhau với hai đứa em nữa. Thế mà tất cả chỉ còn là ký ức. Có lẽ lúc ấy Mập không ngoan hay giành với mấy em nên mới bị cho đi như thế này. Giờ Mập hiểu ra thì đã quá muộn rồi. Mập chỉ khẽ thở dài" Giá mà".

Con muỗi! Nó vo ve bay qua bay lại rồi còn lượn ngang lượn dọc trên đầu và trước mặt Mập. Mập hận nó. Mập đang cô đơn và sợ hãi màn đêm như một con quái vật khổng lồ bao trùm lấy mọi thứ.

Hai vật gì lờ mờ xuất hiện kèm theo mùi hôi khung khiếp xông thẳng vào mũi Mập làm cho trái tim bé nhỏ của nó đập "thình thịch, thình thịch, thình thịch". Có thứ gì đó nhọn nhọn đâm vào lỗ mũi khiến Mập không nén được cơn sợ hãi bèn giật nẩy người lên và hắt xì rõ to.

Đêm hôm sau và đêm hôm sau nữa Mập không dám chợp mắt. Nỗi sợ hãi mơ hồ về một con ma chuyên đi bắt chó con trong đêm khiến Mập run rẩy trong cái lạnh mùa đông. Mập nín thở lắng tai nghe. Đầu tiên nó nghe thấy tiếng gió thổi ù ù xen lẫn tiếng lá cây xào xạc. Nó nhìn ra ngoài vườn thì chỉ thấy những bóng cây đen khổng lồ ghê sợ đang đung đưa trong cái lạnh tê tái. Mập nghe tiếng tim mình đập mạnh trong lồng ngực "bình bịch, bình bịch" rồi nữa, Mập nghe được cả hơi thở phập phồng của chính mình. Mập đang sợ. Cái mùi hôi hám đó lại xuất hiện. Nó len lỏi trong không khí và bám ngay trên đầu mũi Mập. Gâu! Gâu! Gâu! Mập sủa inh ỏi nhằm trấn áp nỗi sợ và nhen nhóm một hy vọng ông chủ sẽ ra mở cửa cho Mập vào nhà để ông có thể ngủ ngon giấc đêm nay. Nhưng Mập đứng dậy trong cơn lạnh buốt và sợ hãi mà cả nhà vẫn ngủ say. Trời không hề đổ một hạt mưa nhưng chỗ Mập nằm lại thấm ướt và hai con mắt của Mập đỏ hoe.

Tém thường thức dậy vào lúc mặt trời đã lên gần một nữa thân cây nhãn cnafh lá xum xuê mọc ngay bên trái sân gạch. Tém mặc áo thun trắng có in hình một chú gấu trúc đang leo lên ngọn cây và chiếc quần lửng màu xanh da trời chưa đến đầu gối. Tém xỏ chân vào đôi giày màu đỏ không có những sợi dây buộc dài lòng thòng màu trắng và gọi Mập ra sân tập thể dục. Tém mở nhạc lên và nhảy những động tác chẳng có chút gì thuần thục như Mập thường thấy trên TV nhưng cậu thích thú lắm khi được chạy tung tăng quanh chân Tém dưới nền nhạc vui nhộn. Ròm cũng thức dậy từ sớm nhưng cô nàng chẳng buồn tham gia trò chơi thú vị này. Cô nàng chọn hẳn bậc thềm cao, chỗ có thể đón được ánh nắng sớm mai mà nằm đó liếm láp, tắm táp cho bộ lông được pha trộn bởi màu bạc và vàng lơ thơ. Từ ngày Tém quấn quít bên cạnh mình, Mập nhận ra ánh mắt của Ròm liếc cậu hình như có vẻ hằn học hơn. Ròm hay nhìn mọi thứ xung quanh bằng đôi mắt lim dim thờ ơ với sự sống của người khác đang diễn ra trước mắt.

Mập và Tém còn hay chạy xung quanh nhà vào buổi chiều. Tém dẫn Mập chạy xuống con đường lát đá hai bên mọc đầy những bông hoa dã quỳ vàng rực. Tém thích ngắm hoàng hôn ở cánh đồng lúa đang thì con gái cạnh nhà. Mùi của ruộng đồng phảng phất dư vị êm đềm đến lạ. Tém ôm Mập vào lòng cô và vuốt ve cái đầu, hai chân trước và bộ lông mượt mà của cậu. Mập thích mê tơi đi được những giây phút ấy. Cảnh hoàng hôn đẹp tuyệt khi ánh mắt trời dần dần buông những tia nắng cuối cùng vàng nhợt phía núi xa xa và cánh chim trắng lạc lõng bay ngang trời kêu những tiếng thất thanh. Mập thấy cảnh có hơi buồn nhưng trong lòng Mập lại lâng lâng cảm xúc vui không thể diễn tả bằng những tiếng gâu gâu tầm thường mà Mập chỉ có thể liếm tay Tém bộc lộ cảm xúc. Khi trời dần nhá nhem tối, Tém và Mập dạo bước về nhà. Con đường dài và rộng nhưng Mập thấy sao nó quá ngắn ngủi. Tém về đến nhà là vội vàng vào bếp chuẩn bị bữa tối còn Mập vẫn mải mê với trò vờn những con giun đang bò ngoằn ngèo trên mặt đất cho đến tận khi Tém chạy ra gọi thì cu cậu mới chịu vào nhà chén bữa tối. Mập đồng hành cùng Tém cả ngày nên quên không để ý Ròm làm gì trong suốt thời gian ấy. Mãi tối nay khi đã chén một bụng no nê với những miếng giò heo bóng nhẫy, Mập mới để ý thấy Ròm đang nằm trên đầu tivi trong cái tủ gỗ, đó là địa điểm ưa thích của Ròm có lẽ vì nhiệt độ của cái tivi đó đủ để xua tan cái lạnh của mùa đông nhưng chỉ có mình Ròm mới biết được một bí mật vì sao cô chọn địa điểm lý thưởng như vậy, đơn giản vì đó là nơi mọi ánh mắt đều tập trung nhìn về khi cả nhà xem chương trình thời sự hay phim truyện vào buổi tối.

-         Ra! Đây không phải là chỗ để ngủ!

Ông chủ dùng chổi lông gà phủi bụi hất Ròm thật manh ra khỏi chỗ ngủ êm ái của mình. Mập gần như nâng cả thân thình phì nhiêu của mình lên để nhìn cảnh Ròm thất thểu bước đi về phía nhà bếp với đôi mắt ừng ực nước. Giờ thì Mập biết, Mập hiểu vì sao Ròm lại hay trầm ngâm và cau có như thế. Có lẽ Mập chỉ ngộ nhận là Ròm ghét Mập nhưng chắc chắn đến hơn 50% là lỗi không phải do Mập gây ra. Thế là Mập quên mất cảm xúc mình vừa trải qua, Mập quên cả sự tha thứ cho cái lỗi không phải là lỗi của mình và chìm đắm trong giấc ngủ dịu êm. Mập mơ thấy mình đang cùng Tém chạy rong ruổi trên những bờ ruộng lúa xanh mướt như mái tóc của mấy chị hàng xóm và rồi khi mệt quá Tém ngồi xuống một mô đất nhô cao giữa cánh đồng cỏ, Tém vuốt ve bộ lông của Mập vừa chỉ vừa như gọi tên để cho đám bò làm quen với Mập.

-Kìa Mập, xa nhất và đang đứng gần ruộng lúa màu vàng ươm kia là Bò LaLa đấy. Cô nàng trông béo úc na úc núc vì lúc nào cũng chăm chỉ tách đàn ra để ăn một mình. Cái màu lông vàng trông như bị cuốn vào trong đám ruộng cùng tông màu luôn ấy nhỉ.

-Đấy, Mập thấy Nghé Con có bộ lông vàng xoáy trên chóp đầu không? Cậu ta lì lợm lắm đấy. Toàn thân lông thì trắng muốt như tuyết thế kia mà lại có xoáy trán chứ. Lì lắm! Lì Lắm!

Mập nằm lim dim và chẳng buồn tập trung lắm vào chủ đề họ hàng nhà Bò. Vì Mập từng bị ông bò đực có bộ lông màu hung suýt nữa đá trúng mông cu cậu khi cậu mon men lại gần định nghịch đống cỏ mà ông đang ăn. Câu chuyện cũ mèm đáng xấu hổ ấy xảy ra đã lâu lắm rùi thế nhưng Mập vẫn giữ nó trong đầu và coi như mới vừa xảy ra ngày hôm qua. Mập ghét và sợ dòng họ nhà bò từ dạo ấy.

Mập ngủ say từ lúc nào chẳng biết nhưng thi thoảng Ròm nghe tiếng nấc rõ to cu cậu vọng vào từ bên thềm nhà. “Thằng nhóc chạy nhảy cả ngày nên mệt đây mà.”

Tém nằm dài một cách lười biếng trên ghế sofa. Tém đội một chiếc mũ len màu xanh rêu có thêu hình tháp nghiêng Piza của nước Ý, một chiếc áo len màu hồng phấn dịu dàng. Tém đang đọc truyện Có Hai Con Mèo Ngồi Bên Cửa Sổ của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.

-Brit này, dòng họ nhà em cũng phức tạp quá heng? Cài gì mà “rù rù, meo meo”chứ. Chẳng ai hiểu được thứ ngôn ngữ phức tạp này đâu nhỉ.

Tém vừa ngấu nghiến những dòng chữ trong cuốn sách vừa lấy tay vuốt ve bộ lông của Brit. Tấm thảm nhung mượt mà vàng óng ánh như mái tóc của công chúa nhạc Pop ngày nào mà giờ đây nó xác xơ như những cọng rơm vàng khô khốc và lơ thơ như những thửa ruộng sau mùa gặt. Nhiều lúc nhìn vào đôi mắt xanh của Brit, Tém có cảm giác hơi ăn năn thế nào ấy vì lâu lắm rồi Tém không còn ôm Brit vào ngủ chung giường, hai đứa đắp chung một chiếc chăn mỏng vào mùa hè và trùm muốn nghẹt thở bởi một chiếc chăn bông ấm áp vào mùa đông nữa. Đã lâu lắm rồi Tém không còn vuốt ve bộ lông của Brit và lắng nghe cô nàng rên ư ử trong cổ họng như muốn trò chuyện cùng nhau mà đành bất lực vì bất đồng ngôn ngữ. Tém sợ nhất là khi nhìn vào đôi mắt xanh biêng biếc của Brit sau những lần bực dọc tung cho cô nàng một cú liên hoàn cước. Đôi mắt ấy như trách móc, như giận hờn Tém.

Ròm nằm khoanh tròn trong chăn cùng Tém. Lâu lắm rồi, lâu lâu đến mức mà Ròm cũng không thể nhớ nỗi là lúc nào nữa, kỷ niệm của những ngày xa xưa ngọt ngào ấy đã dần trôi vào dĩ vãng khi Ròm được quấn tròn trong vòng tay Tém và nghe cô bé đọc truyện Nữ Hoàng Ai Cập hay cùng nhau ôn bài trước khi đi ngủ để sớm mai Tém có những buổi kiểm tra căng thẳng. Mùa đông lạnh tê tái với những cơn gió dang đôi bàn tay to lớn, xù xì như mụ phù thủy trong những câu chuyện cổ tích mà Tém hay đọc cứ xâm chiếm ngôi nhà nhỏ đơn xơ heo hút với ngọn đèn dầu. Nhưng Ròm được cuộn tròn mình trong chăn ấm và vòng tay của Tém để rồi cơn buồn ngủ kéo hai hàng mi của Ròm cụp xuống tự lúc nào. Mùa hè đến là lúc Tém lấy quạt nạt cứ thể quạt hì hục suốt cả đêm trong cái mùng màu xanh được mẹ vá lại vài chỗ nhưng lại bị bung chỉ nên muỗi thi thoảng vẫn bay vào chích Tém làm Ròm tức chết đi được trong khi Tém thì mồ hôi nhễ nhại vì quạt mỏi cả tay cho đến khi thiếp đi lúc nào không hay. Mùa thu thì tuyệt đẹp, đẹp như bức tranh Mùa Thu Vàng mà Tém treo ngay trước bàn học. Ròm nằm chễm chệ trên bàn học của Tém và nhìn ra ngoài vườn với những hàng cây mít đang thay lá, những cây na, cây ổi cũng dần khoác lên mình bộ cánh vàng ươm cùng đất trời. Tém chống cằm lên mặt bàn và nhìn bâng quơ ra cánh đồng mía ngoài xa, trong đôi mắt của cô bé ánh lên những đốm sao vui. Ròm biết rằng Tém đang có những đổi thay của tuổi mới lớn. Có lẽ Tém đang biết yêu lần đầu.

Biết là một ngày nào đó Tém sẽ lớn, nhưng không hiểu sao Ròm vẫn cảm thấy buồn và bất an trong lòng. Ròm sợ lắm, sợ Tém sẽ đi xa, sợ Tém sẽ quên Ròm và những kỷ niệm mà hai đứa từng sẽ chia. Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong cung bậc cảm xúc bốn mùa mà thiên nhiên ưu ái ban tặng cho đất trời và đó cũng là mùa mà Ròm cảm thấy hạnh phúc nhất trong năm. Ròm vẫn thường lăng xăng dạo bước trong vườn hoa cúc vạn thọ vàng rực rỡ như những bông hoa dã quỳ bên ngoài hàng rào cùng Tém và được quấn quanh chân Tém khi cô bé xách hai tay hai thùng ô doa nhỏ để tưới nước mát cho hoa. Những khi ấy, Tém và Ròm thường chơi đùa ngoài vườn hoa rồi chạy sang cả vườn rau với đủ loại rau mà bà chủ trồng nào là rau cải xanh, rau cải cúc, những cây mồng tươi leo thân mình trên những cây le làm hàng rào cho ra những quả chín tím mọng mà Tém lấy làm nước sơn móng tay, nào là những hàng cà chua cho quả chín đỏ au hệt như đôi má hay ửng hồng và đôi môi chúm chím của Tém và những luống hành xanh mướt đứng trang nghiêm như những chàng vệ binh tuốt gươm canh giữ cho những cô nàng bắp cải trổ bông to tròn. Ròm mê mẩn cả giọng hát liú lo như chim chích bông làm tổ ngay trên cây xoài phía sau bếp của Tém.Nhưng kỷ niệm đẹp đẽ thời thơ ấu với Tém mà Ròm cất giữ như một thứ báu vật quý giá nhất trên đời có lẽ chỉ còn được lưu giữ trong ký ức như mới ngày hôm qua của Ròm.

Hôm ấy là một ngày thật đặc biệt làm Mập nhớ mãi. Tém vừa khóc mếu máo  vừa chào tạm biệt cả nhà .

-         Con đi học đây ạ, bố mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe và chăm sóc hai đứa nhóc đó giúp con nhé!

Mập chẳng hiểu tại sao Tém lại khóc và phải đi xa nhưng Mập thấy buồn lắm. Nó chạy theo Tém ra đến tận đầu ngõ và thẫn thờ nhìn dáng Tém trên chiếc xe đạp cũ màu xanh nước biển dần dần khuất xa.

            Bầu không khí trong gia đình lại trở về nếp xưa. Ông bà chủ vẫn thường đi làm đồng từ sáng đến tối mịt khi bọn gà mái đã bắt đầu lục đục kéo nhau lên chuồng và mấy anh trống choai choai còn mải miết tập bay lên cây xoài gần đó. Nói là tập bay cho oai chứ thật ra chúng lấy đà từ xa chạy lên những cây gỗ được gác lên thân cây rồi sau đó chúng trèo được lên cành cây xoài mà đứng. Gà nhà mà chúng cứ tưởng là gà rừng. Gà mà chúng cứ vênh vênh váo váo, tướng đi cứ ưỡn ngực như bọn diều hâu và còn liến thoắng rằng một ngày nào đó chúng sẽ bay lên trời như mấy con chim sẻ kia. Đó là cái giọng ồm ồm đang tuổi trưởng thành của Đốm Lang, chú gà trống to lớn nhất đám và có đôi mắt lanh lợi cứ liếc qua bên này lại liếc qua bên kia. Đốm Lang cũng là đứa từng rượt Mập chạy thục mạng khi cu cậu cả gan lại chọc tức hắn đúng lúc hắn đang làm le tạo dáng khoe bắp đùi săn chắc với mấy cô nàng gà mái tơ xinh đẹp. Nhưng sau vụ rượt đuổi chạy khắp vườn ngoạn mục ấy, chúng lại kết bạn với nhau như hai gã trưởng thành thực thụ. Hôm nay Đốm Lang đi ra bờ ao bắt giun cùng đám anh em nhà hắn mà chẳng thèm rủ Mập đi cùng cho vui. Mập bèn tìm đến bóng mát của cây vú sữa sau vườn nhà để thả hồn vào cơn gió mát. Trời trong xanh ngăn ngắt không một gợn mây. Những tia nắng tinh nghịch nhảy nhót đùa vui trên tán lá rồi lại buông mình rơi xuống đầu mũi Mập. Cu cậu hít hít vài cái như muốn ngửi nắng có giống vị hanh cay xè của hành hay vị nồng của tỏi. Chịu thôi, Mập hít vài cái nhưng chẳng cảm nhận được gì mà chỉ thấy lồng ngực mình căng phồng lên.

Mập nhìn con giun đất to và dài bằng đầu đũa mà Tém vẫn thường gắp thức ăn tung hứng cho Mập tập đi bằng hai chân như con người. Mập ghét con giun đất. Hắn không buồn nhìn Mập lấy một cái mà cứ thế trườn thân mình tròn trịa ì à ì ạch lết qua trước đôi mắt tròn xoe của Mập. Mập không ưa cái tướng đi phớt lờ mọi thứ xung quanh của hắn. Mà càng ghét hơn khi hắn không thèm đếm xỉa gì đến sự tồn tại của mình. Mập lấy chân trái vờn hắn một cái làm hắn dừng lại lủi xuống đất xốp và trốn mất tiêu. Nhưng đâu có dễ dàng gì mà Mập lại chịu buông tha cho hắn chứ. Lần này Mập dùng cả hai chân xới tung miếng đất lên hòng tìm ra hắn, nhưng hỡi ôi tên giun mập tròn đó đã trốn tiệt đi từ lúc nào. Hắn có thuật đào hang mà Mập không hề hình dung trước. Mập tức điên lên được, cu cậu cứ thế sủa ăng ẳng cho bõ tức nhưng chỉ được một chốc là cậu mệt thở hì hục và nằm xuống tiếp tục công việc ưa thích học được từ Ròm, tắm nắng vào buổi sáng.Tém đang ở đâu? Tém đang làm gì? Tém có còn nhớ đến Mập và Ròm hay không? Mập hết ngẩng đầu lên lại cúi xuống đất mà trong lòng cứ nhấp nha nhấp nhổm khôn nguôi. Hai mắt nó nhìn xa xăm ra phía ngoài con đường có những cây tre khô được con người bắc những sợi dây màu đen thật dài và nhờ thế mà trong nhà được thắp ánh sáng thay cho những bóng đèn tù mù theo lời Ròm kể. Mùi cỏ thơm, mùi lúa chín vàng bay thoang thoảng trong gió, tiếng chim kêu ríu rít trên những cây xoài và tiếng mẹ gà lục tục gọi đàn con lại ăn giun trong vườn nhà tạo nên một dàn hợp xướng êm tai ru Mập vào giấc ngủ ngày êm đềm.

Ròm ốm cả tuần nay mà ông bà chủ không hề hay biết.Dường như trong căn nhà nhỏ này chỉ có Tém là người từng yêu thương Ròm nhất .Ròm không ăn nổi bát cơm trộn đầy xương cá lâu lâu trộn thêm ít mắm cho đậm vị. Ròm nằm trong chiếc hộp cạc-tông được lót một miếng vải dày mềm mại trên gác xếp. Mập mon men theo từng bậc thang gỗ trèo lên trên để thăm Ròm. Mập không dám đánh động sợ Ròm tỉnh giấc ngủ mà cu cậu chỉ dám đi thật khẽ hệt như một tên ăn trộm đang rình mồi. Từ chỗ Ròm nằm có thể nhìn ra ô cửa kính phía trên bức tường để phóng tầm mắt vào một khoảng trời xanh mênh mông. Có lẽ màu xanh ấy ảm ảnh không chỉ Ròm mà cả Mập nữa. Màu xanh chiếc xe đạp đi cùng Tém ngày hôm ấy, màu xanh của chiếc áo thun mà Tém mặc khi dẫn Mập chạy ra đồng chơi thả diều với những đứa trẻ hàng xóm, màu xanh của không gian vô tận cao và xa ngút ngàn kia được Tém gọi là bầu trời.

-Này, chị Ròm bị ốm hả? Chị có cần gì em làm cho ?

Cuối cùng Mập cũng đánh liều lên tiếng để thể hiện sự quan tâm dành cho người bệnh nhưng Ròm chẳng buồn mở mắt ra trả lời Mập. Cu cậu ngồi thẫn thờ một lúc lâu mà không thấy Ròm đáp lại nên tiu nghỉu cụp đuôi lủi thủi đi xuống nhà bếp chơi. Ròm không mở mắt ra vì hai mí cứ nặng trĩu và nó cũng chẳng buồn cất lời vì cổ họng đau như bị con gì cấu xé nhưng tai nó vẫn thính để nghe được những gì Mập nói và cả tiếng bước chân cu cậu nện thình thịch trên nền cầu thang gỗ. Cái thân hình tròn trịa úc núc kia có đi rón rén kiểu gì cũng tạo ra tiếng động inh tai nhức óc.

Mập đang vờn một chiếc dép cũ đã bị sứt vài chỗ của bà chủ thì nghe có tiếng động gì khá lạ ở trong góc bếp bên cạnh thùng gạo. Nó mon men lại gần và dựng hết cả bộ lông lên khi nhìn thấy hai ánh mắt đỏ hoe và mùi hôi xông thằng vào mũi. Mập nhảy lùi người lại và toàn thân run lẩy bấy. Cái mùi không thể nào chịu nổi chính là thứ đã làm cu cậu hoảng sợ trong cái đêm hôm nọ.

-         Ai đấy?

Mập lấy hết can đảm hỏi thật lớn.

Kẻ lạ mặt chẳng buồn đáp lại nhưng chỉ một lát sau Mập nghe tiếng hắn rên ư ử rồi lại xuýt xoa trong đau đớn. Mập nhớ ra đây chính là chỗ mà ông chủ đã từng đặt một cái bẫy chuột để ngăn chặn bọn chúng lại gần thùng gạo.

-Này, cậu là chuột phải không? Chắc bị dính bẫy không đi được nữa chứ gì ?

Mập cố gắng lấy giọng thật bình tĩnh hỏi hắn.

-Ừ...tui bị trúng bẫy rồi, đau quá ...đau quá...

Cái giọng khàn khàn đục đục rên rỉ đến phát tội của hắn làm Mập cảm động.

Ánh nắng chiếu xuyên qua ô cửa nhỏ góc bếp làm Mập nhìn rõ nạn nhân của chiếc bẫy là một con chuột cống khá to có bộ lông xù đơ màu xám dính đầy đất bẩn và hai con mắt hắn đỏ au trông to như hai quả cà chua rừng mọc dại ngoài bờ rào. Hắn nhăn mũi khịt khịt làm hai sợi râu dài đen bóng rung rung trông cứ như dây đàn ghi- ta đang đánh lên giai điệu. Mập đã thôi không còn bị mùi hôi nồng nặc và đôi mắt trong đêm nọ ám ảnh nữa. Cu cậu lại gần dùng răng đẩy chiếc kẹp để hắn rút một chân ra khỏi cái bẫy. Hai đứa hì hục suốt cả buổi sáng mới giải thoát được cho tên ăn trộm. Mập gần như không còn nói nỗi nữa, nó mệt đến mức lăn đùng ra nền nhà thở hồng hộc hệt như vừa chạy nhảy ngoài vườn vào.

-         Đấy có biết mọi loài ở làng quê này gọi tớ là gì không ?

Chuột lên tiếng sau khi đã xoa xoa vết thương không nặng lắm ở chân trái.

-Tên là chuột cống hả ?

Mập hồn nhiên trả lời hắn.

-         Ngốc ạ, tên tớ là Xù Hôi. Tớ là đại cả của tất cả lũ chuột trong khu này đấy. Cảm ơn vì đã cứu tớ nhé, Mập. Nhưng mà đừng có cho bọn đàn em tớ biết là hôm nay tớ bị dính bẫy đó nha.

Xù Hôi nói xong liền biến vào khoảng không tối tăm nơi hắn đã từ đó đến.

Hôm đó là một buổi trưa nóng như thiêu như đốt. Lão mặt trời quái quỷ không biết hôm nay bị nóng sốt lâm bệnh hay sao mà Mập thấy cơ thể mình nóng ran hơn mọi ngày. Mập đang thiu thiu ngủ thì giật mình bởi những tiếng kêu vo ve của đám ruồi, chúng thường ngày vẫn đối đầu với Mập trong cuộc chiến giành đồ ăn giờ đây lại phá phách giấc ngủ trưa êm đềm yêu thích của Mập.

-         Này, tên Mập lười biếng kia! Có giỏi thì dậy đấu tay đôi với ta đi nào!

Hắn là Hắc Hắc vì mình mẩy đen bóng như gỗ mun cà hai con mắt xanh lồi ra trông xấu đến sợ.

-         Bốp! Bụp!

Mập hoàn toàn bất ngờ khi nghe thấy âm thanh đó vang lên. Thì ra một chú chuột nhắt đã nhanh tay giáng một đòn chí tử làm cho Hắc Hắc té lăn quay xuống mặt đất trong ánh mắt tròn xoe của Mập.

-         Lần này anh Xù Hôi tha cho ngươi đó! Lần sau mà dám bắt nạt cậu Mập nữa thì cả dòng họ nhà ngươi sẽ biết tay bọn ta.

-         Dạ...dạ....em biết rồi.

Mập cứ thế thừ người ra nhìn cảnh Hắc Hắc lủi thủi vác bộ mặt đưa đám trốn biệt vào ngóc ngách riêng của hắn.

-         Mập đi cùng tớ nhé!

-         Đi đâu vậy ? Mà cậu tên gì thế ?

-         Tớ là Còi , anh Xù Hôi dặn tớ đưa cậu đến chỗ anh chơi.

Thế là Mập quên cả giấc ngủ trưa mà bám theo Còi. Hai đứa mon men theo bờ tường phủ rêu và băng qua cánh đồng mía đang mọc lổm chổm đến bên cạnh bờ ao. Đó là một cái vũng nước lớn theo như Mập nhớ thì cái vũng nước này lớn hơn rất nhiều so với vũng nước có mọc những bông hoa sen có màu hồng tươi và hoa súng đo đỏ ngoài cánh đồng mà Tém dẫn Mập ra chơi vào buổi chiều. Trên vũng nước rộng lớn mà Còi gọi là cái ao này, Mập hoảng quá vì nếu không may mình bị trượt chân xuống thì không biết sẽ sống chết thế nào nữa, mặc dù theo bản năng dòng họ nhà Mập truyền lại thì hình như nó cũng sẽ biết bơi. Giữa làn nước trắng xóa nổi lên một đám bèo xanh có những bông hoa trắng pha sắc tím. Mập hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy một cái vó thả xuống mặt nước và được rắc lên đó biết bao nhiêu là cám, chắc con người đang nhử mồi bọn tôm tép và bọn cá háu ăn đây mà.

-Nhìn gì mà thẫn thờ thế hả Mập ?

Mập giật mình khi nhận ra đó là giọng nói của Xù Hôi.

-         Cậu đã khỏe rồi à ?

Mập hỏi xong mới giật mình nhớ ra là Xù Hôi đã dặn không được hé răng nửa lời về chuyện hôm nọ.

-         Ừ, tớ lúc nào chẳng khỏe.

Xù Hôi vừa nói vừa cười khoái trá. Trông cái bản mặt hơi gian gian của hắn, Mập thừa biết tại sao hắn lại được tôn lên làm đại ca đám chuột nhà và chuột đồng ở xứ này.

-Có biết sao tớ mời cậu ra đây chơi không?

-Lý do gì thế?

Mập không giấu được sự tò hiện rõ mồn một trên mặt.

-         Để cảm ơn cậu vụ hôm nọ chứ sao. Ra đây chơi cho không khí thoáng đãng chứ cậu cứ giam mình trong cái xó xỉnh ấy thì suốt ngày lại ủ rũ như mèo già kia thôi.

-         Này, cậu đừng có đụng đến Ròm!

Mập giảy nãy lên hệt như nó vừa đụng phải nồi nước sôi.

-         Có gì mà cậu kêu ầm lên thế? Dù gì đó cũng là một con mèo già đang ốm nặng, mà tớ thấy cô ta có quý mến gì cậu đâu. Cô ta chỉ suốt ngày lim dim nằm tận hưởng một thế giới của riêng mình. Có biết là trước đây dòng họ tớ thù cô ta lắm không. Hừ, cái ngày xưa khi cô ta còn trẻ trung thì dòng họ nhà tớ phải trốn chui trốn lủi ra tận chỗ nãy để bảo toàn tính mạng. Nhưng mà nơi này kể cũng đẹp, nói đến đó Xù Hôi nhìn ngó xung quanh để ngắm những chú cá quăng mình lên mặt nước đớp mồi và vài chú chuồn chuồn ớt bay lượn xung quanh, thế là mọi người quyết định chọn nơi đây làm căn cứ luôn.

-         Ròm không phải là một con người vô tình hay độc ác như một mụ phù thủy đâu. Cô ấy có nỗi khổ của riêng mình đó.

-         Này chú em, cậu không cần phải bênh vực cho nàng mèo già ấy đâu. Tớ biết cậu là một chú cún con rất tốt bụng và chẳng hại

© Copyright 2014Honeysuckle1310 All rights reserved. Honeysuckle1310 has granted theNextBigWriter, LLC non-exclusive rights to display this work on Booksie.com.

© 2014 Booksie | All rights reserved.